Anh vô tình đốt cháy một trái tim!

Em không đến
Bar
sáu tháng, sáu tháng không gặp anh là khoảng
em đau khổ nhất, và cũng ngần ấy để biết em yêu
anh
. Em đã có người yêu, vậy mà em lại yêu cả
anh
nữa!.
em thật vụng dại, nhưng làm sao định nghĩa được tình yêu hả
anh
?

Sài Gòn, ngày… tháng… năm…

Tôi, một gã lãng du trong một thế giới phồn hoa, say mê piano hơn bản thân. Nếu một ngày, âm nhạc không còn nữa, có lẽ tâm hồn tôi sẽ . Bạn thân của tôi là chiếc piano, thế giới phẳng trên phím đàn là cuộc đời tôi. Tôi như con thuyền trôi không bến, tự đặt cho mình một giá trị sống chuẩn mực, và không ngừng tìm kiếm một giá trị hoàn hảo hơn…

Một năm sau khi tôi rời giảng đường nhạc viện, tôi không may mắn như những đứa bạn khóa, đứa nổi tiếng, đứa du học… chơi nhạc trong một quán bar nhỏ – đó là vị trí của tôi, và mãi như vậy, vì tôi thích thế. Mỗi đêm tôi đem niềm vui đến cho mọi người trên những phím đàn, dẫn người nghe vào thế giới riêng của tôi, và tôi thích thế.

Hôm nay, Sài Gòn chợt mưa, những hạt mưa đầu mùa như xua tan đi cái m tháng qua, nhưng nó không thể xua tan đi nhịp sống vội vàng của thành phố. Tôi ra đường vì có hợp đồng chơi nhạc mới ở một
bar
nhỏ. Ở đây, không gian tuy nhỏ nhưng  ấm cúng, mọi người dường như không có khoảng cách. Đa số khách đến
bar
là những đôi
tình nhân, họ thích không khí của nơi này và tôi cũng vậy. Càng về đêm
bar
càng đông khách, họ buôn chuyện vui vẻ bên nhau Đã nhiều lần tôi đưa mắt nhìn trộm họ rồi tự mỉm cười, không biết tôi cười vì họ hạnh phúc hay cười vì mình cô đơn?

1242619249 DOT CHAY MOT TRAI TIM 23 Anh vô tình đốt cháy một trái tim!

Thế giới phẳng trên phím đàn là cuộc đời tôi.

Ngày hôm
sau
, tôi tranh thủ đến

bar
sớm hơn vì sợ những cơn mưa bất chợt,
bar
cuối chiều vắng khách, chỉ có tôi và một vài nhân viên phục vụ. Tôi ngồi vào đàn tranh thủ hút một điếu thuốc trước khi cặp tình nhân đầu tiên đến quán.

- Hôm nay mình sẽ đánh một bản nhạc thật hay cho đôi tình nhân đầu tiên.

Trời đổ mưa bất chợt, không khí trở nên lạnh. Một cô chạy thật nhanh vào quán vội vàng lau những giọt nước đọng trên mặt, cô tìm cho mình một cái bàn đẹp nhất trong quán. Cô có nét đẹp tự nhiên, gương mặt trái xoan, đôi mắt tròn đen. Cô mỉm cười với nhân viên phục vụ.

- Lát nữa em sẽ gọi, em có hẹn với bạn.

Nhân viên phục vụ đưa cho tôi một mảnh gi nhỏ.

- Chút nữa
anh
cho em một bản nhạc thật nhẹ nhàng và lãng
nhé.

quay lại nhìn tôi và đưa tay lên ra hiệu ok. Một thanh niên bước vào quán, trông
anh
ta có vẽ
thành đạt và lịch sự.

1242618999 DOT CHAY MOT TRAI TIM 2 Anh vô tình đốt cháy một trái tim!

Với phím đàn,
anh
đã vô tình đốt cháy một
!

-
Anh
đến rồi à!
Anh
có đem theo ô không, trời mưa đấy!

- Em đến lâu chưa? Mình hẹn 7 giờ mà,
sao
em đến sớm vậy?

- Em thích đợi
anh
như thế này!

có điều gì đó thật cuốn hút, tôi
say
mê nhìn cô thật lâu rồi lại mỉm cười. Tôi đánh tặng cho họ bài Sonata Ánh Trăng chương Andagio Sostenuto nhẹ nhàng và
. Bài này tôi ít khi đánh, chỉ có những dịp đặc biệt. Cả buối tối họ ở bên nhau, cả hai có vẻ rất hạnh phúc.
Không lâu
sau
, họ quay lại quán trong một buổi tối đẹp trời. Cô
trong chiếc váy trắng đẹp lạ lùng, cô nở nhẹ với tôi.

Nhân viên phục vụ mang cho tôi một ly vang đỏ.

- Lần này
anh
cho em một bản thật vui nhé! Em khao
anh
một ly vang. Cảm ơn
anh
vì bản nhạc lần trước, nó rất hay!

Hôm nay, chương Allegretto vui tươi, bay bổng.

Sáu tháng qua đi…


Sau
lần ấy tôi không còn gặp họ nữa. Tôi vẫn đánh đàn vào mỗi đêm,

say
đắm trên những phím đàn đen trắng. Mỗi lúc đánh đàn tôi lại nhớ, những nỗi nhớ không tên cứ lướt qua đầu tôi. Những phím đàn của tôi trở nên vô hồn, chiếc piano phát ra âm thanh của kẻ si tình. Mỗi đêm tôi vẫn chờ một lần được gặp lại em.

Hôm nay là , tôi đón ngày mới với một tách café, điếu thuốc lá và một bản Jazz quen thuộc, vừa đón bình minh vừa nhìn về khoảng không xanh thẩm trước mặt, suy nghĩ thật lâu.

“Tôi đã yêu em!”

Quán vắng khách, tôi vẫn đến sớm như mọi hôm. Tranh thủ hút một điếu thuốc và đón người khách đầu tiên. Trời đổ mưa, không khí trong quán lạnh dần, cảm giác này quen thuộc quá. Đúng như ngày đầu tiên ấy, em trở lại. Em chạy vội vào quán lau vội những giọt nước mưa trên má, em nhìn tôi nhưng không mỉm cười.

- Cho em một ly Wishky!

- Hôm nay
anh
cho em một bài thật vui nhé, vui thật vui nhé!

1242618999 DOT CHAY MOT TRAI TIM 3 Anh vô tình đốt cháy một trái tim!

Hạnh phúc nhất thời và hạnh phúc trọn vẹn thật xa vời!

Có một cảm giác thật lạ trong tôi, nỗi nhớ em dồn nén trong tôi bao ngày chợt nguôi ngoai. Tôi lại mỉm cười. Hôm nay tôi đã có cơ hội đánh cho em nghe chương cuối của bản Sonata Ánh Trăng, chương Presto Agitato nồng nhiệt, mạnh mẽ như bão tố. Thật lạ hôm nay em chỉ có , không mỉm cười, ngồi gục mặt xuống bàn. Tôi l hết can đảm để đến gần bắt chuyện với em.

- Em này! Uống nhiều rượu vậy? Em có làm
sao
không?

- Anh!
Anh
uống
em nhé! Em muốn
say
. – Em ngẩng đầu lên và nói với tôi, mắt em ướt sũng, gương mặt ửng đỏ lên vì rượu.

- Em
sao
vậy?
Anh
ta đâu? Có chuyện gì không hay à?

- Không có gì đâu!
Anh
đừng nhắc đến
anh
ta nữa!
Anh
uống với em nhé?!

Tôi dành trọn buổi tối uống rượu với em.

-Ta đi một vòng thành phố nhé! Quán sắp đóng cửa rồi.

- Ok!
Anh

Tôi chở em đi dạo khắp thành phố, thành phố về khuya vắng lặng. Dường như nơi này chỉ dành riêng cho em và tôi, tôi cứ buôn chuyện để em cười. Em ngủ lịm đi trên vai tôi. Tôi lén nắm chặt tay em, khoảng cách giữa hạnh phúc nhất thời và hạnh phúc trọn vẹn thật xa vời…

1242618999-DOT-CHAY-MOT-TRAI-TIM-4

Em xin lỗi vì đã đến và l đi anh!

Bình minh Sài Gòn thật đẹp! Những tia nắng xuyên qua khung cửa tạc vào tận phòng. Tiếng chuông của nhà thờ, tiếng còi xe hối hả. Cả thành phố thức giấc đón chào một ngày mới. Tôi ngồi cạnh bên đợi em thức giấc, cả đêm qua tôi thức trắng nhìn em ngủ. Bình thường em đã đẹp, trong lúc ngủ em lại đẹp hơn gấp bội. Tôi yêu em mất rồi.

- Em thức rồi à!

- Xin lỗi! Vì đã làm phiền
anh
tối qua.

- Không có gì đâu! Em ăn sáng đi rồi
anh
đưa em về. À! Tối nay em nhớ đến

Bar
nhé,
anh
đánh cho em nghe chương còn lại, tối hôm qua em chưa nghe xong mà.

- Ừm! Tối nay em sẽ đến.

Em vẫn ngồi ở chiếc bàn cũ, lắng nghe một nửa còn lại của bản nhạc. Tôi
say
sưa trên từng phím đàn. Bản Presto Agitato vừa hết cũng là lúc tôi không th
em ở đó nữa, em đi lúc nào tôi không biết. Em để lại trên bàn một cành hồng và một mảnh gi.


Anh
Quân!

Em đã nghe xong bản Sonata Ánh trăng do chính tay
anh
đánh. Beethoven tặng bài này cho người mình yêu, và em biết
anh
cũng vậy. Qua ánh mắt, phím đàn em biết
anh
yêu em. Em không đến

Bar
sáu tháng, sáu tháng không gặp
anh
là khoảng
em đau khổ nhất, và cũng ngần ấy để biết em yêu
anh
. Em đã có người yêu, vậy mà em lại yêu thêm
anh
.
em thật vụng dại, nhưng làm
sao
định nghĩa được
tình yêu hả
anh
? Em không thể kiềm chế được
mình, thật sự em không biết phải làm sao! Em cảm th bối rối giữa
anh

anh
ấy, phải chi em có đủ dũng cảm để bỏ tất cả, nhưng thật sự em cần một hạnh phúc trọn vẹn. Em xin lỗi vì đã đến và l
đi
anh
.


Anh
Quân, với phím đàn
anh
đã vô tình đốt cháy một
.”

Tôi quyết định ra đi. Chuyến bay lúc bình minh  đưa tôi xa thành phố…Thành phố nhìn trên cao lộng lẫy và đẹp biết bao.

Tôi tự hứa với bản thân mình sẽ không bao giờ đánh lại bản Sonata Ánh trăng đơn giản vì tôi thích thế và cũng có thể “Tôi chỉ muốn yêu mình em”.

1242618999 DOT CHAY 1 TRAI TIM 1 Anh vô tình đốt cháy một trái tim!

***

theo Blogviet

Từ khóa:
digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb